“Chỉ trường Y mới được đào tạo bác sĩ” – Một chủ trương khiến tôi thở phào
Mấy hôm nay, tôi đọc nhiều bình luận xoay quanh việc Nhà nước chủ trương chỉ cho phép các trường Y chuyên ngành đào tạo bác sĩ.
Nhiều người vui mừng, một số người còn băn khoăn. Còn tôi – một người gắn cả cuộc đời với nghề – thì thật sự nhẹ lòng.
Vì tôi hiểu rất rõ: Bác sĩ không phải một tấm bằng – mà là những năm tháng rèn luyện với mồ hôi, nước mắt và áp lực mà không phải môi trường nào cũng tạo ra được.

Có những điều về nghề… chỉ người đã sống trong nó mới thấu
Ngày tôi còn trẻ, cũng mang trong mình ước mơ giản dị: “Chỉ cần cứu được một người bệnh thôi, là đủ hạnh phúc rồi.”
Nhưng càng bước vào nghề, tôi càng hiểu, để cứu được một người… không hề đơn giản.
Đó là những đêm trực dài đến mức tôi không phân biệt nổi thời gian. Đó là những hôm chạy vội xuống phòng cấp cứu khi nghe tiếng gọi hốt hoảng: “Bác sĩ ơi, người nhà tôi yếu rồi!”
Lúc ấy, không ai hỏi tôi học trường nào, bằng cấp ra sao. Chỉ có một câu hỏi duy nhất vang lên trong đầu tôi:
“Mình có đủ kiến thức – có đủ bản lĩnh – để cứu người bệnh này không?”
Và những điều đó, cô bác, anh chị ạ… chỉ có thể có được khi bác sĩ được đào tạo đúng nơi, đúng cách, đúng chuẩn.
Nghề y không phải nghề để “thử xem có làm được không”
Tôi vẫn nhớ rất rõ một ca bệnh nhiều năm trước. Một người đàn ông trung niên đến khám trong tình trạng dạ dày loét nặng, men gan tăng cao.
Anh ấy bảo đã từng điều trị ở nhiều nơi – có chỗ người ta tư vấn như một dịch vụ đơn thuần, có nơi chẩn đoán sai dẫn đến điều trị sai.
Anh ấy nhìn tôi và nói một câu khiến tôi đau đáu mãi: “Bác sĩ ơi, tôi chỉ sợ mình đặt niềm tin nhầm người.”
Câu nói ấy, đến giờ tôi vẫn không quên.
Nó nhắc tôi rằng: người dân không có lỗi khi họ tìm đến bác sĩ – nhưng bác sĩ mà không được đào tạo đúng, thì đó là lỗi với chính người bệnh.

Thực sự chủ trương mới này tôi rất mừng
Mừng vì:
✅Sau này, bất cứ ai mang tên “bác sĩ” đều phải trải qua hành trình rèn luyện nghiêm túc;
✅Người dân không còn lo sợ gặp phải người thiếu chuyên môn;
✅Danh dự của nghề được bảo vệ, không bị lẫn lộn giữa đủ loại đào tạo ngắn hạn – mở rộng – hoặc không đạt chuẩn.
Tôi đã trải qua 40 năm trong nghề, và tôi biết: nếu đào tạo không chuẩn, người bệnh sẽ là người chịu thiệt đầu tiên.
Nhiều người bệnh đến với tôi trong tình trạng… đáng lẽ đã không nặng đến thế.
Họ uống thuốc sai, điều trị không đúng hướng, hoặc làm theo lời khuyên của những nơi được gọi là “đào tạo y khoa” nhưng thực chất không đủ chuẩn.
Những lúc ấy, tôi thấy thương họ vô cùng. Bởi bệnh tật đã đủ đau rồi – sai lầm từ người thầy thuốc còn khiến họ đau thêm.
Nên khi Nhà nước muốn siết chặt – tôi tin đó là điều vì người dân trước tiên, và vì nghề y về lâu dài.