TÀO LAO, BÁC SĨ THÌ PHẢI CHỮA BỆNH CHỨ AI RẢNH LÊN MẠNG CHIA SẺ NHIỀU NHƯ THẾ?
Nay tôi đọc được bình luận này. Thực sự rất buồn. Không chỉ buồn vì bị xúc phạm, mà còn buồn cho một cách nhìn còn quá đơn giản về nghề y trong thời đại này.
BÁC SĨ KHÔNG CHỈ CHỮA BỆNH TRONG PHÒNG KHÁM
Hơn 40 năm làm nghề, từ bác sĩ điều trị tại Bệnh viện Y học cổ truyền Trung ương, đến Trưởng khoa Nội, rồi làm công tác chuyên môn, giảng dạy, tôi hiểu rất rõ một điều: Chữa bệnh không chỉ là ngồi trong phòng khám, viết đơn thuốc.

Trong Y học cổ truyền, người ta gọi đó là “trị vị bệnh” – chữa khi bệnh còn chưa phát hay ông cha ta thường nói : Phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Và muốn làm được điều đó, người bác sĩ phải nói – phải chia sẻ, phải hướng dẫn người dân biết cách phòng bệnh, hiểu cơ thể mình, hiểu vì sao mình mệt, mất ngủ, đau dạ dày hay viêm xoang.
Ngày xưa, thầy thuốc đi khắp làng giảng giải cho dân; ngày nay, mạng xã hội chính là “sân đình mới” để tôi tiếp tục làm điều đó.
Giải thích cho người dân hiểu cơ thể mình, hiểu vì sao mình đau dạ dày, mất ngủ, viêm xoang, thoái hóa; hiểu thói quen nào đang làm hỏng sức khỏe; hiểu khi nào cần đi khám, khi nào không được tự ý dùng thuốc.
Đó cũng là chữa bệnh, chỉ khác ở chỗ: tôi không cầm bút kê đơn, mà dùng lời nói và tri thức để phòng bệnh cho hàng nghìn người cùng lúc.
“RẢNH” HAY LÀ CHẤP NHẬN LÀM VIỆC KHÓ?
Có người nghĩ: Lên mạng nói nhiều như vậy chắc là rảnh. Sự thật không hẳn như vậy.
Các buổi ghi hình, chia sẻ đều được sắp xếp theo lịch, có ê-kíp hỗ trợ, quay tập trung. Một buổi có thể ghi lại rất nhiều nội dung, sau đó được cắt chỉnh đăng dần. Thời gian còn lại của tôi vẫn dành cho khám bệnh, hội chẩn, nghiên cứu, giảng dạy.

Nếu chỉ muốn “rảnh”, có lẽ tôi đã chọn im lặng từ lâu. Bước lên mạng để nói những điều tử tế, chuẩn xác về y khoa – trong một môi trường đầy tin giả và thông tin sai lệch – không phải là việc nhẹ nhàng.
Mỗi câu nói đều phải cân nhắc, mỗi thông tin đều phải chịu trách nhiệm, mỗi lời khuyên đều phải dựa trên chuyên môn và kinh nghiệm thực tế.
Tôi không xem đó là “tào lao”. Tôi xem đó là một phần trách nhiệm của mình với cộng đồng, khi đã may mắn được đào tạo bài bản và đi cùng người bệnh suốt mấy chục năm.
Mạng xã hội bây giờ có quá nhiều thông tin sai, những mẹo chữa bệnh vô căn cứ, những lời khuyên thiếu hiểu biết đang khiến người dân hoang mang, lạc hướng.
Và nếu những người làm nghề thật, có chuyên môn thật, lại chọn im lặng vì sợ bị công kích, sợ bị nói “tào lao”, thì xin hỏi – ai sẽ lên tiếng để nói điều đúng, điều lành cho cộng đồng này?
Điều này tôi đã thấy và không chấp nhận được. Vì khi tri thức bị bóp méo, đạo đức bị thử thách, thì im lặng cũng là một cách đồng lõa với sai lầm.
Chặng đường phía trước của tôi chắc chắn sẽ gặp khó khăn, vẫn sẽ có những đặt điều. Nhưng mong cô chú anh chị, nếu ai đã tin tưởng tôi thì cứ vững tâm. Bác sĩ Vân Anh đã và đang nỗ lực hết mình bằng cả Y TÂM – Y THUẬT.